Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên

Văn mẫu lớp 9

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa.

Bài làm

Nguyễn Thành Long là một trong những cây bút chuyên viết truyện ngắn với những tác phẩm nổi tiếng như: Giữa trong xanh, Ly Sơn mùa tỏi… Trong đó tiêu biểu nhất đó chính là truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa rút từ tập Giữa trong xanh (1972).

Tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa được viết nhằm ca ngợi những con người âm thầm, lặng lẽ cống hiến cho Tổ quốc. Sống giữa non xanh chịu đựng những cực khổ và có một trái tim nhân hậu. Tác phẩm không viết về những tính cách phi thường, chiến công vang rộn mà chỉ viết về một con người giống như bình thường, lặng lẽ sống giữa non xanh để cống hiến cho Tổ quốc. Họ là những người lao động bình thường và đáng mến. Trong đó nhân vật anh thanh niên chính là nhân vật được tác giả dành nhiều tình cảm và được khắc họa rõ nét. Đây cũng là nhân vật để lại nhiều ấn tượng cho người đọc.

Trước tiên về tên gọi thì Nguyễn Thành Long không phải không đặt được tên cho nhân vật mà ông gọi chung chung là “anh thanh niên” chính là có dụng ý nghệ thuật riêng. Trước nay chúng ta thường ghi nhớ những chiến công của những người có tên tuổi, những người được lưu danh sử sách. Tuy nhiên họ chỉ là số ít trong rất nhiều người hi sinh vì Tổ quốc, đóng góp công lao to lớn cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước. Có rất nhiều người giống như anh thanh niên, đại diện cho thế hệ thanh niên yêu nước đã không tiếc tuổi xuân của mình để đóng góp công sức của mình, thậm chí là hi sinh vì quê hương, đất nước.

Xem thêm:  Tuổi trẻ và tương lai đất nước (Nghị luận)

Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên

Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên

Về ngoại hình thì anh thanh niên được tác giả khắc họa đó là một người có “tầm vóc bé nhỏ, nét mặt ràng rỡ”. Không đi sâu vào các chi tiết trên khuôn mặt hay hình dáng mà tác giả chỉ đưa ra hai nét phác họa nhưng cũng đủ để người đọc liên tưởng và tưởng tượng thấy một con người với tầm vóc bé nhỏ, cô đơn nhưng lại ở giữa chốn Sa Pa rộng lớn. Anh sống và làm việc một mình trên đỉnh núi Yên Sơn với độ cao trên 2600m. Tại đây với khí hậu khắc nghiệt, sương mù lạnh lẽo quanh năm. Công việc của anh đó là “đo gió, đo mưa, đo chấn động mặt đất” và sau khi đo xong thì anh phải ghi chép lại cẩn thận và gọi bằng máy bộ đàm về trung tâm để báo cáo những số liệu mình ghi được. Qua những nét phác thảo đó ta có thể thấy được môi trường làm việc và công việc của anh thanh niên rất khó khăn, vất vả. Thêm vào đó còn là sự cô đơn bởi nhiều đêm anh phải “đối chọi với gió tuyết và lặng im đáng sợ”. Mặc dù vậy nhưng anh vẫn hoàn thành tốt công việc của mình, không bao giờ chậm trễ việc báo cáo về trung tâm. Qua đó ta có thể thấy anh thanh niên là một người rất có trách nhiệm đối với công việc.

Loading...

Ngoài anh thanh niên thì trong tác phẩm còn có ba nhân vật khác đó chính là ông họa sĩ già, cô gái và bác lái xe. Cả ba người họ đều nhận xét và gọi anh thanh niên với tên gọi đó là “người cô độc nhất thế gian”. Bởi ở trên một độ cao như vậy và công việc lại không cần nhiều người, chỉ một mình anh là đủ. Thêm vào đó thì anh chưa lập gia đình nên trên đó anh chỉ sống một mình và không có ai bầu bạn, tâm sự. Tuy nhiên anh lại quan niệm “Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi sao gọi là một mình được?” Qua đó cho thấy sự lạc quan, yêu đời của anh thanh niên khi đứng trước những khó khăn, những thiếu thốn mà anh phải chịu đựng. Thế rồi anh cô độc nhưng vẫn có “người” làm bạn với anh đó chính là sách. Anh trò chuyện với những trang sách anh đọc và coi đó là người bạn của mình và cũng có những thú vui của riêng mình. Dưới ngòi bút của Nguyễn Thành Long thì anh thanh niên hiện lên là một người ham mê công việc, đồng thời cũng là người biết cách sắp xếp công việc cho riêng mình. Ngoài thời gian làm việc ra thì anh còn nuôi gà, trồng hoa, đọc sách và hơn thế nữa là a tự biết tìm niềm vui cho chính mình từ việc anh “thèm người”. Đó là thi thoảng anh xuống đường để tìm gặp bác lái xe cùng hành khách để nói chuyện cho bớt nhớ.

Xem thêm:  Cảm nhận bài thơ Ánh Trăng-Nguyễn Duy

Chính vì cô đơn và cô độc nên anh rất “thèm người”, thèm được nói chuyện, được hàn huyên dù chỉ dăm ba câu. Cũng chính vì lẽ đó mà anh rất hiếu khách, quan tâm, chăm sóc người khác một cách chu đáo. Anh tặng quà cho bác lái xe, hồ hởi mời mọi người đến tham quan nhà mình. Rồi việc đầu tiên khi có khách đến thăm nhà đó là hái hoa tặng vị khách nữ lần đầu tiên tới thăm hay pha nước chè cho ông họa sĩ… Có thể thấy ở anh chứa đựng một tấm lòng nhân hậu, một tâm hồn đẹp.

Qua truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa ta cảm nhận được một vẻ đẹp bình dị từ những con người không tên tuổi nhưng đang ngày ngày hi sinh bản thân để cống hiến cho Tổ quốc. Qua đó ta cũng càng thêm khâm phục anh thanh niên khi sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được sự lạc quan, yêu đời và một tấm lòng nhân hậu.

Loan Trương

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Xem thêm:  Vẻ đẹp bức tranh mùa xuân bài thơ Mùa xuân nho nhỏ
Loading...