Văn mẫu lớp 9

Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Đề bài: Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Bài làm:

Viễn Phương là một trong những nhà thơ tiêu biểu của thơ ca văn học miền Nam sau cách mạng. Viễn Phương đóng góp cho nền văn học Việt Nam số lượng tác phẩm đặc sắc, mang cá tính riêng. Một trong những bài thơ của Viễn Phương mang nhiều cảm xúc và tâm sự đó là bài thơ “Viếng lăng Bác” được sáng tác tháng 4 – 1976 nhân dịp sau giải phóng miền Nam, nhà thơ có dịp ra thăm Lăng Bác – nơi yên nghỉ của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bài thơ với nhiều cung bậc cảm xúc đã đi vào lòng người dân Việt Nam, những tình cảm gần gũi và biết ơn đối với vị cha già của dân tộc.

Viễn Phương viết “Viếng lăng Bác” với cảm xúc chân thành nhất, là những cảm xúc không chỉ riêng của tác giả mà đó còn là những tình cảm chung của đồng bào miền Nam gửi đến Bác. Bài thơ với bốn khổ thơ đã gửi gắm những tình cảm ấy, ai đứng trước nơi yên nghỉ của Bác cũng đều có những cảm xúc riêng. Từ sau khi Bác mất, bài thơ: “Viếng lăng Bác” của nhà thơ Viễn Phương đã trở thành một bài thơ hay nhất nói về tình cảm cũng như sự biết ơn của nhân dân Việt Nam trước sự hi sinh của vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Từ mảnh đất Miền Nam ruột thịt, nhà thơ mang bao tình cảm của quân dân miền Nam đến với thủ đô, viếng thăm nơi an nghỉ của chủ tịch Hồ Chí Minh. Nhà thơ với bao tình cảm đã viết nên bài thơ, lời thơ là những cảm xúc dồn nén như những thảnh hương gửi đến linh hồn người.

>> Xem thêm:  Thuyết minh chiếc quạt nan lớp 9

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác,
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

suy nghi cua em ve bai tho vieng lang bac cua nha tho vien phuong - Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Thi sĩ là người con miền Nam ra thăm lăng Bác với cảm xúc ngỡ ngàng, như đứa con đi xa được trở về nơi cũ. Cảm giác ấy vừa thân quen mà vừa bồi hồi, vừa xúc động mà vừa thân thương khi đứng trước nơi an nghỉ của Bác. Từ xa, thi sĩ trông thấy từ trong sương hàng tre bát ngát. Hàng tre giống như những chú bộ đội đang ngày đêm trông giữ lăng, nơi an nghỉ của Bác. Hàng tre xanh với làn gió trong sương sớm, đu đưa như tạo thành một bức tường vững trãi mà gần gũi. Từ xa nhìn vào, nhà thơ như đứng lặng đi, khẽ nhìn cảnh vật xung quanh lăng mà bồi hồi xót thương.

“Ôi! hàng tre xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Hai câu thơ tiếp là cảnh vật xung quanh lăng, hàng tre xanh với đức tính của nó, giống như đức tính của con người Việt Nam, luôn có ý trí, nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Dù ngoài kia bão táp, mưa sa vẫn luôn đứng thẳng. Cây tre, không chỉ đứng một mình mà mọc thành từng cụm, từng lũy. Tre kia sẽ không sợ bão táp, sợ mưa sa mà luôn đoàn kết với nhau, cùng nhau vươn lên trong cuộc sống.

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Nhà thơ dùng hình ảnh ẩn dụ khi nhắc đến Bác, cùng với sự tuần hoàn và thường nhật của tự nhiên, hình ảnh mặt trời được nhà thơ sử dụng với sự vận động luân hồi. Ngày ngày ngoài kia mặt trời tự nhiên vẫn đang theo quy luật. Mặt trời ấy ngoài kia và một mặt trời đang tỏa sáng trong lăng như một sự vĩnh hằng. Mặt trời trong lăng đỏ thắm, thắp sáng và tạo nên cuộc đời bao người dân Việt Nam ta.

>> Xem thêm:  Phân tích bài thơ “con cò”của Chế Lan Viên

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ, 
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân

Để tưởng nhớ công ơn của Bác, tại lăng, ngày ngày những người con dân đất Việt mỗi người như một bông hoa tươi thắm đến viếng lăng như kết thành tràng hoa, dâng người và thể hiện sự biết ơn đến người. Dòng người dần kết thành tràng hoa dâng lên Bảy chín mùa xuân giống như lòng biết ơn tới Bác – người dành cả Bảy chín mùa xuân cho dân tộc Việt Nam.

“Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Dẫu biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim”

Lăng là nơi an nghỉ của Bác, Bác nằm trong lăng như đang thực hiện một giấc ngủ, Bác nằm ngủ dịu hiền giữa một vầng trăng sáng, giấc ngủ ấy, khung cảnh ấy cảnh vật như tĩnh lặng, yên bình và như không muốn làm phiền đến giấc ngủ ấy. Ai trong cuộc sống đều trải qua các quy luật tự nhiên, không có ai là không ra đi, bỏ lại cuộc sống này. Nhưng trước sự ra đi của Bác để lại một sự tiếc thương vô cùng lớn đối với không chỉ riêng nhà thơ, mà còn là của cả dân tộc.

Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu trốn này

Bác – Người đã hi sinh cả tuổi xuân dành cho dân tộc Việt Nam, Bác chính là người cho chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay. Lời tác giả thay cho hàng chục triệu con dân đất Việt, mong đền đáp công ơn ấy của Bác, góp cho đời những tiếng hát, những làn hương cho đời thêm đẹp, thêm tươi vui.

>> Xem thêm:  Phân tích câu ca dao:“Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra / Một lòng thờ mẹ kính cha /Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Viễn Phương với “Viếng lăng Bác” đã đi vào trái tim bao người Việt Nam. Mỗi người dân Việt Nam luôn kính yêu và biết ơn tới chủ tịch Hồ Chí Minh, vị cha già kính yêu của toàn dân tộc. Là con dân của đất nước Việt Nam, em tự hứa mình phải cố gắng học tập, tích lũy kiến thức xây dựng cho đời thêm tươi đẹp hơn.

Hà Vũ Hường

Post Comment