Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Văn mẫu lớp 11
Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân
5 (100%) 1 đánh giá

Đề bài: Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân được nhắc nhớ đến là cây bút tài hoa, ở ông có được một phong cách thật đặc biệt và tài năng của nền văn học Việt Nam. Nếu như trước cách mang tháng Tám thì văn học của ông luôn thiên về phương châm “Vang bóng một thời -trụy lạc – chủ nghĩa xê dịch”. Người đọc yêu mến văn chương Nguyễn Tuân thì cũng không quên được truyện ngắn “Chữ người tử tù” được đáng giá chính là một trong những tác phẩm đặc sắc thể hiện được phong cách văn chương của nhà văn Đồng thời trong tác phẩm thì nổi bật nhất chính là nhân vật Huấn Cao được xây dựng lên là một kẻ sĩ tài hoa luôn yêu chuộng thiên lương tốt đẹp.

Đầu tiên nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã thật tài tình biết bao nhiêu khi đã xây dựng lên nhân vật Huấn Cao là một kẻ sĩ xả thân vì đại nghĩa. Huấn Cao cũng lên án và tố cáo sự trắng trợn của triều đình, ông thực sự là một người có tài và tâm trong sáng. Không sợ gì mà ông cũng bất chấp tất cả để chống lại triều đình mục nát, thối rữa trong xã hội lúc bấy giờ. Với con mắt của bọn lính thì Huấn Cao chính là một kẻ vô cùng ngạo ngược và nguy hiểm nhất và cũng cần phải thật là đề phòng. Thế ròi trong con mắt của thầy thơ lại thì Huấ Cao lại là một người văn võ toàn tài. Còn đối với quản ngục thì lúc này đây ông cũng chính là một người chọc trời khuấy nước và cũng lại coi thường tiền bạc mà cũng chỉ trọng thiên lương. Thực sự hội tụ những cách nhìn trên thì người ta nhận thấy được rằng Huấn Cao cũng chính là một người tù luôn có được sự tài hoa và toát lên đó chính là một sự kiên trung, phẩm chất anh hùng và sự thanh cao giữa chốn xiềng xích nhơ bẩn.

Nguyễn Tuân với tài năng của mình thì ông cũng đã lại vẽ lên được hình ảnh của Huấn Cao bộc trực và cũng thật đầy hào khí. Huấn Cao là một tội phạm của triều đình thế nhưng ông cũng chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Tuy miêu tả không nhiều về hành động thế những nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã lại khiến cho người ta luôn luôn nể phục và kính trọng.

Xây dựng lên nhân vật Huấn Cao giữa chốn lao tù này mà dường như ông cũng lại còn được biết đến là kẻ sĩ tài hoa, thế rồi những người đời mến mộ tài năng của ông Huấn Cao bằng chính tài năng viết chữ của ông. Ở Huấn Cao thì ông viết chữ nhanh và rất đẹp nữa. Có lẽ chỉ cần nghe thấy tên ông là người ta biết và chỉ ngay ra tài năng của ông đó là có được những nét chữ đẹp luôn được sung bái, luôn luôn ngưỡng mộ như vậy. Khi mà có được chữ của ông thì nó cũng giống như “một báu vật trên đời”. Chắc hẳn rằng ai mà có được diễm phúc sở hữu chữ của ông chính là sở hữu một vật báu trong thiên hạ vậy. Sự phí phách của ông Huấn Cao không biết ông quản ngục luôn luôn lại có một ước mong được sở hữu chữa Huấn Cao. Bởi nghe danh thì chữ của ông Huấn Cao đẹp lắm và vuông vắn lắm. Nhưng ông Huấn Cao lại không bao giờ ép mình viết bao giờ. Ông chỉ viết cho những người tài đức vẹn toàn và hơn hết chính là thiên lương trong sáng.

Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Phân tích nhân vật Huấn Cao

Nhà văn Nguyễn Tuân thực sự rất tài tình khi người ta đọc từng câu chữ của  ông thì cứ ngỡ có cảm giác như ông đã đang dệt lên một bức họa cũng vô cùng sinh động biết bao nhiêu khi vẽ được, tạc lên ở chốn dân gian có một kẻ sĩ vô cùng tài năng cũng như đáng trọng như Huấn Cao.

Nguyễn Tuân cũng đã lại còn xây dựng lên Huấn Cao còn là một người trân trọng tìn bạn. Ông cũng lại dành một tình cảm tuyệt vời cho những người mà ông mến mộ, những người có được cái “chí nhớn” trong thiên hạ. Thông qua chính lời kể của viên thơ lại thì lúc này đây Huấn Cao dường như cũng nhận biết được tấm lòng của viên quản ngục cũng như đã cảm phục quản ngục. Huấn Cao lúc này đây dường như cũng đã ngưỡng mộ trước tấm chân tình của quản ngục. Cúng chính lý do này mà Huấn Cao phải thốt lên rằng “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các ngươi, Nào ta đâu biết có một người như thầy quản mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Và như cũng lại thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Thông qua câu nói người độc giả càng thêm khẳng định được rằng Huấn Cao là một người luôn biết trân trọng cái đẹp luôn luôn hướng về cái đẹp – đó cũng chính là lý tưởng vô cùng đúng đắn của con người Huấn Cao.

Không thể không nói đến cảnh cho chữ xuất hiện trong cuối bài, cảnh tượng này càng phác họa thêm được những phẩm chất tốt đẹp của Huấn Cao. Cảnh cho chữ được đánh giá chính là một trong những cảnh ấn tượng và làm nên được một Huấn Cao có phong thái ung dung, hình ảnh cảnh cho chữ hiện lên ở cuối tác phẩm dường như là cảnh tượng mang lại được cho người đọc không quên nhất trong tác phẩm. Thông qua đây ta nhận thấy được nó cũng là một cảnh tưởng khiến cho người đọc nhớ mãi. Có thể nhận thấy được chính cảnh cho chữ diễn ra không phải ở một nơi thanh cao mà nó dường như lại diễn ra giữa chốn ngục tù, mà được Nguyễn Tuân nói đây là một trong những “cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Trong cảnh cho chữ này thì ba con người như hiện lên thật lunh linh và có sự thay đổi về địa vị. Nếu như người tử tù Huấn Cao lại phải chịu biết bao nhiêu đau đớn và thậm chí là lĩnh án tử hình. Thế nhưng trong hoàn cảnh này hình tượng của ông mới thật đẹp làm sao. Còn viên quản ngục như khúm lúm. Ở hai nhân vật Huấn Cao và quản ngục lúc này đây như xóa ranh giới vai vế trong xã hội mà hộ là những người biết yêu cái đẹp. Huấn Cao tung nét bút thật đẹp trước những ngưỡng mộ và khâm phục nhất của quản ngục, thày thơ lại. Huấn Cao hiện lên rõ nét và cũng thật là oai phong, đĩnh đạc biết bao nhiêu.

Xây dựng thành công hình ảnh của nhân vật Huấn Cao vẫn hiện hiển trong trí óc của người đọc tự nhiên, sâu sắc nhất. Bởi nhân vật chính là một hình ảnh tiêu biểu cho những anh hùng hiên ngang luôn luôn bất khuất giữa chốn nhơ bẩn, bất công của thời đại để có thể luôn một lòng yêu chuộng thiêng lương.

Vũ Chi