Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù

Văn mẫu lớp 12

Đề bài: Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những nhà văn lớn, có vị trí vững chắc trên văn đàn văn học Việt Nam bởi ông có được một lối viết văn sáng tạo, uyên bác và nhân vật dưới cái nhìn của Huấn Cao luôn luôn mang được nét tài hoa. Trong sáng tác đặc sắc “Chữ người tử tù” thì nhân vật Huấn Cao cũng được đánh giá là một trong những hình tượng đặc sắc và hội tụ được rất nhiều vẻ đẹp, tài năng mà Nguyễn Tuân gửi gắm đó là sự khí phách và thiên lương.

Nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã xây dựng nhân vật Huấn Cao hiện lên cũng chính là một người anh hùng đã lãnh đạo nhân dân chống lại triều đình. Có thể nhận thấy được cuộc khởi nghĩa bị thất bại, cho nên dẫn đến Huấn Cao bị kết án tử hình. Chính trong lúc đang đợi ngày ra pháp trường, thì nhân vật Huấn Cao cũng đã lại được đưa đến giam giữ ở một nhà ngục của tỉnh Sơn. Có nhiều ý kiến cho rằng đọc “Chữ người tử tù” thì người ta thấy thấp thoáng ở nhân vật Huấn Cao mang được vẻ đẹp của người anh hùng nổi danh Cao Bá Quát. Bởi nhân vật Cao Bá Quát được biết đến là một người anh hùng của dân tộc, là lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân ở Mĩ Lương thuở nào. Ở Cao Bá Quát dường như cũng được xem là nhà thư pháp lừng danh một thời, ông còn được biết đến chính là một nhân cách thanh cao cả đời chỉ biết cúi đầu trước hoa mai mà thôi. Nhận thấy được giữa Huấn Cao và Cao Bá Quát cũng có quá nhiều điểm tương đồng nên không ít ý kiến nhận định Huấn Cao chính là một hình ảnh khuôn mẫu từ nhân vật có thật trong lịch sử là người anh hùng Coa Bá Quát. Thông qua điểm nhìn tài năng cũng như ngòi bút tài tình của Nguyễn Tuân đã giúp cho nhân vật đi vào trong sáng tác văn học tự nhiên nhất và lại tỏa sáng nhất.

Nhắc đến nhân vật của Nam Cao không riêng gì Huấn Cao thì đều mang được một vẻ đẹp tài hoa. Trong tác phẩm người ta nhận thấy được nhân vật Huấn cao là một con người văn võ toàn tà thế nhưng Nguyễn Tuân dường như cũng chỉ đi sâu vào nét tài hoa nghệ sĩ của Huấn Cao mà thôi. Huấn Cao là một nhà thư pháp lừng danh và được mọi người ca tụng. Từ xưa thì chữ Hán là chữ tượng hình hệ ô vuông và những người học chữ Hán phải nhớ được mặt chữ mới viết được thế nhưng không phải ai cũng có đủ trình độ thông minh để ghi nhớ cũng như viết được những nét chữ khó khăn với biết bao nhiêu nét. Chữ Hán hay là bởi nó là chữ tượng hình và ẩn sau mỗi con chữ đó dường như cũng đã ẩn sâu về nét đẹp văn hóa, nhân sinh và đồng thời cũng đã lại thể hiện được ước mơ cũng như khát vọng của chính người chơi chữ. Có thể thấy được những người viết được chữ Hán luôn là người có học thức uyên bác và Huấn Cao chính là một người như thế. Không những là người học rộng mà Huấn Cao lại có thể viết được những chữ viết vô cùng đẹp khiến cho người khác phải nể phục. Thực sự cũng chính người nghệ sĩ ấy mỗi lần cầm bút là một lần sáng tạo ra một nghệ thuật. Thông qua đó người ta nhận thấy được chính khả năng viết chữ của Huấn Cao dường như cũng lại đã được tôn vinh là nhà thư pháp tiếng tăm lừng lẫy ai ai cũng biết đến.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đất nước-Nguyễn Khoa Điềm

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Loading...

Nhân vật Huấn Cao mới chỉ viết chữ có 3 lần ít ỏi để dành tặng cho ba người tri kỉ. Thế mà tài thư pháp của ông đã nổi tiếng khắp vùng Tỉnh Sơn rồi, điều này cũng hé mở tài năng của Nguyễn Tuân. Tiếng lành đồn xa, tài viết chữ đẹp của ông cũng đã loang ra, bay vào tận chốn thâm sâu tăm tối, nơi ngục tù đầy tội lỗi mà chỉ có cái ác ngự trị. Ai ai cũng phải ngưỡng mộ tài năng của ông và khen chữ ông Huấn Cao đẹp lắm và vuông lắm. Chính vì thế mà quản ngục cũng ao ước trong đời có được chữ ông Huấn Cao để trong nhà. Thông qua cách đánh giá của viên quản ngục người đọc chúng ta nhận thấy được chữ của Huấn Cao được coi như vật báu trên đời vậy.

Để có được chữ của Huấn Cao, viên quản ngục đã phải hạ mình, không chỉ thế quản ngục đã biệt đãi với Huấn Cao. Quan coi ngục mà lúc này đây lại phải đi cung kính biệt đãi tử tù thì chắc chắn đây cũng không phải là chuyện không bình thường, và nó dường như cũng lại phạm vào điều cấm kị của triều đình. Thực sự cũng chính việc làm ấy nếu bị triều đình phát giác thì chắc chắn rằng quản ngục sẽ phải trả giá đắt, thậm chí là tính mạng nữa. Thế mà viên quản ngục cũng không ngần ngại gì và sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi về mình.

Xem thêm:  Nghệ thuật kể chuyện của Nguyễn Thi qua truyện Những đứa con trong gia đình

Người đọc cũng nhận thấy được chính trong tác phẩm “Chữ Người tử tù” thì nhân vật Huấn Cao ở đây là một trang anh hùng và ông hiện lên với biết bao nhiêu hoài bão tung hoành ở đời. Chính ở ông khi mà mộng lớn không thành, ông cũng rơi vào tình thể hổ sa cơ lỡ vận thế nhưng con người ấy vẫn dữ được cốt cách khí phách hiên ngang của mình trong mọi hoàn cảnh. Phí phách của Huấn Cao như cũng trở lên thật anh hùng. Khi bị đưa đến nhà giam, sự lạnh lùng của Huấn Cao cũng mang lại một khí phách hiên ngang và chính cũng chính ông cũng không sợ cường quyền. Huấn Cao cũng luôn luôn sẵn sàng bỏ ngoài tai những lời nói của kẻ tiểu nhân đang thị oai và hành động ấy chứng tỏ khí phách anh hùng của một tử tù trước cường quyền.

Nếu như theo lẽ thường thì trong cuộc sông nếu một người rơi vào hoàn cảnh của Huấn Cao là trở thành một tử tù đang chờ ngày lên đoạn đầu đài thì hẳn sẽ cảm thấy vô cùng buồn. Chắc chắn con người như cũng rất dễ rơi vào tình cảnh lo lắng run sợ, nhưng không, ở đây ta vẫn nhận thấy được một sự ung dung tự tại của Huấn Cao. Thông qua đây người ta nhận thấy được phí phách của người anh hùng thời loạn Huấn Cao.

Nhà văn Nguyễn Tuân thật tài tình khi miêu tả được đem cuối trước ngày ra pháp trường trong tư thể cổ đeo gông chân vướng xiềng nhưng Huấn Cao như cũng cứ ung dung, cao đẹp để viết lên trên tấm lụa trắng nét thư pháp. Và đó cũng chính là một người với nét vẽ vô cùng tung hoành giống như tính cách bộc trực không sợ cường quyền của ông vậy. Huấn Cao đã dành những thời khắc cuối cùng ấy để ung dung sáng tạo vẻ đẹp cho cuộc đời. Qủa không sai khi người ta víe Huấn Cao giống như một ngôi sao băng trước khi từ biệt vũ trụ rồi mà vẫn để lại một vệt sáng cho đời, một luồng ánh sáng rạng rỡ tuyệt vời ở đó cũng chính là một vẻ đẹp của thiên lương. Huấn Cao là một người dường như không màng danh lợi. Ông là một người có tài, ông hoàn toàn có quyền dùng tài năng ấy để phục vụ lợi ích cho mình, và có thể tạo dựng cho mình có một cuộc sống sung túc đủ đầy. Thế nhưng đáng nói ở đây Huấn Cao lại là con người chính trực, và cũng không ham danh lợi. Khi Huấn Cao cho chữ quản ngục cũng đã căn dặn và khuyên bảo quản ngục hãy bỏ chố quan trường đầy thị phi, bon chen nếu như muốn giữ được thiên lương. Thông qua đây Nguyễn Tuân muốn gửi gắm rằng một người nghệ sĩ xuất đời đi tìm cái đẹp, thì chắc chắn rằng chính cái đẹp phải gắn liền với cái tài, hơn hết thì cái tài phải đi đôi với cái thiện nữa.

Xem thêm:  Phân tích giá trị hiện thực của tác phẩm Chí Phèo

Thông qua hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã thể hiện phong cách nghệ thuật của mình đó là khi tiếp cận, thể hiện về con người, nhà văn thường nhìn nhận đánh giá đối tượng ở phương diện tài hoa nghệ sĩ. Ở nhân vật Huấn Cao tài năng, nhân cách trong sáng và khí phách hơn người và có thể thấy được chính sự chiến thắng của cái tài, cái đẹp hơn hết là cái tâm trước cái phàm tục mang được tinh thần, lý tưởng của nhà văn và ý nghĩa tư tưởng nhân sinh sâu sắc của hình tượng Huấn Cao.

Vũ Chi

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...