Phân tích hình tượng con sông Đà trong tác phẩm Người Lái Đò Sông Đà

Văn mẫu lớp 12
Phân tích hình tượng con sông Đà trong tác phẩm Người Lái Đò Sông Đà
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phân tích hình tượng con sông Đà trong tác phẩm Người Lái Đò Sông Đà

Bài làm

Có thể nhận thấy được Tổ quốc ta có trăm núi nghìn sông hùng vĩ. Và có thể thấy được trong thơ ca nhạc họa cũng có biết bao kiệt tác, bao vần thơ nói về vẻ đẹp của sông núi biết bao vần thơ đẹp viết về sông núi quê hương. Nói về những con sông có được vẻ đẹp hùng vĩ và đồng thời lại mang được một vẻ đẹp trữ tình không thể không nhắc đến sông Đà. Ca ngợi con sông Đà thì nhà văn Nguyễn Tuân đã viết tác phẩm Sông Đà thông qua tùy bút “Người lái đò sông Đà”.

Tác phẩm “Người lái đò sông Đà” dường như cũng đã lại ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên tráng lệ kì thú, người đọc cũng có thể nhận thấy được con người Tây Bắc có bao phẩm chất cao quý và cũng vô cùng đáng yêu. Người ta cũng đã từng ví “Người lái đò sông Đà” thực chính là một “tờ hoa” hay chính là một “trang hoa" đích thực. Tác phẩm cũng đã thể hiện một cách tuyệt đẹp phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân đó chính là sự uyên bác, tài hoa, độc đáo. Người đọc có thể nhận thấy được chính bên cạnh hình ảnh ông lái đò sông Đà hiện lên như một người nghệ sĩ tài hoa thì đó cũng chính là hình tượng con sông Đà được nhà văn Nguyễn Tuân nói đến với tất cả tình yêu sông núi quê hương đất nước ta.

Không thể phủ nhận được chính dòng sông Đà hùng vĩ nó mang được những đặc điểm đó chính là vừa hung dữ, vừa thơ mộng. Nhà văn Nguyễn Tuân coi Sông Đà như một người “cố nhân”, một cố nhân này dường như cứ chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bẩn tính và gỏng thác lủ ngay. Người đọc cũng có thể nhận thấy được con sông Đà hung bạo lắm thác nhiều ghềnh mà được nhà văn Nguyễn Tuân miêu tả vô cùng độc đáo với những cái tên nghe cũng như thác Em, thác Giăng, Mỏ Tôm, Mỏ Năng, Suối Hoa, Hót Gió, Hát Loóng,… thông qua đây nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã lại cho biết từ thác Tiếu trở xuống thì con sông Đà êm ả, bình yên biết bao nhiêu.

Hình tượng con sông Đà như cũng đang ở phía trên trung lưu sông Đà lúc này đây cũng lại có được đôi bờ vách đá dựng thành cao vút. Lòng của con sông Đà dường như cũng chính đúng ngọ mới có ánh mặt trời, có đoạn lòng sông Đà lại bị chẹt lại trông như cái yết hầu. Con sông Đà hiện lên với biết bao nhiêu vẻ dữ với những thác ghềnh sông Đà, ngòi bút của Nguyễn Tuân rất biến hóa và lại mang được sự giàu óc tưởng tượng. Người đọc nhận thấy được sự tài tình của Nguyễn Tuân đó chính là lúc thì ông sử dụng kĩ thuật điện ảnh, hay sử dụng ngôn từ của âm nhạc, hội họa, lúc thì ông sáng tạo nên những nhân hóa và sử dụng linh hoạt các thủ pháp những so sánh cũng như hình ảnh liên tưởng vô cùng đắt để có thể miêu tả được hết sự hung bạo của Đà giang. Sông Đà hiện lên như một kẻ vô cùng nham hiểm. Thông qua đây nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã miêu tả được con sông Đà như đang trong thế trận giao tranh với người lái đò. Mà ở đây dường như người lái đò như bị nhấn chìm bởi sự hung bạo của sông Đà vậy. Sông Đà như thật lắm mưu nhiều kế, bủa vây người lái đò bằng những trùng vi thạch trận và sự hung ác của thách, ghềnh và đá nước,…

Phân tích hình tượng con sông Đà trong tác phẩm Người Lái Đò Sông Đà

Phân tích hình tượng con sông Đà

Độc giả không thể phủ nhận được khi đọc tùy bút Người lái đò Sông Đà, ta biết thêm vẻ đẹp trữ tình thơ mộng của con sông Đà ở miền Tây Bắc này. Nguyễn Tuân cũng đã nhận thấy được dáng hình sông Đà mềm mại xinh đẹp biết bao nhiêu mà được nhìn nhận dưới góc độ thi sĩ của nhà văn Nguyễn Tuân nó được ví với một áng tóc mun dài ngàn ngàn vạn vạn sải. Hay đó là một sự ví von con sông Đà như cũng tuôi dài như một áng tóc trữ tình ẩn hiện trong sắc mây trời Tây Bắc đại ngàn này. Thực sự đây cũng chính là một cách miêu tả đầy tinh tế của nhà văn Nguyễn Tuân về con sông Đà. Trước một vẻ đẹp đến mê hoặc của con sông Đà thì Nguyễn Tuân cũng mang đến cho người đọc một cách nhìn nhận vô cùng độc đáo. Đó cũng chính là một cách so sánh vô cùng tài hoa của người nghệ sĩ này về ước của con sông Đà cũng vô cùng đặc biệt “Mùa xuân dòng xanh ngọc bích. Mùa thu nước sông Đà lừ lừ chín đi như da mặt người bầm đi vì rượu bữa”.

Hình ảnh của con sông Đà đâu chỉ nhiều thác ghềnh mà dường như nó cũng còn có những quãng và có cả những không gian tuyệt đẹp nữa. Con sông Đà còn được nhìn nhận dưới góc độ lịch sử mà được Nguyễn Tuân dùng câu văn miêu tả vô cùng độc đáo. Lúc này đây thì bờ sông Đà dường như cũng vô cùng hoang dại như một bờ tiền sử. Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa.

Nhà văn Nguyễn Tuân dường như cũng đã khám phá sự vật – khám phá con sông Đà – ở phương diện văn nghệ thuật. Nguyễn Tuân cũng đã miêu tả, nhận diện con người – ông lái đò chính ở góc độ phương diện thi hoa, nghệ sĩ. Khi Nguyễn Tuân miêu tả cảnh thì biến hóa trong bốn mùa và cũng hiển hiện lên trong mọi thời gian. Con sông Đà dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân mang được vẻ đẹp hung bạo và cũng như một vẻ đẹp trữ tình.

Tác giả Nguyễn Tuân như chính là một con ong yêu hoa, cần mẫn và sáng tạo, đem thơm thảo cho đời và mang đến hình tượng con sông Đà thật đẹp. Không thể phủ nhận khi đọc “Người lái đò sông Đà” giúp cho người ta yêu thêm con người Việt Nam cần cù, dũng cảm và đồng thời cũng giúp cho mỗi người chúng ta tự hào về núi sông Tổ quốc nguy nga, giàu đẹp thông qua hình ảnh con sông Đà.

Vũ Chi