Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Văn mẫu lớp 11

Đề bài: Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Bài làm

Xuân Diệu là nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới” (Hoài Thanh). Ông đã đem đến cho thơ ca đương thời một sức sống mới, một nguồn cảm xúc mới, thể hiện một quan niệm sống mới mẻ cùng với những cách tân nghệ thuật đầy sáng tạo. Ông là nhà thơ của tình yêu, của mùa xuân và tuổi trẻ với một giọng thơ sôi nổi, đắm say, yêu đời thắm thiết. Và cũng vì quá yêu, nên ông đã phải vội vàng, cuống quýt tận hưởng cuộc sống kẻo thời gian sẽ mang tuổi trẻ đi mất. Vội vàng – một trong những bài thơ tiêu biểu thể hiện lòng khát khao yêu, khát khao sống của nhà thơ.

Khi viết lên tác phẩm này, tuổi đời Xuân Diệu chỉ mới ngoài đôi mươi, cái tuổi mà sức trẻ đang tràn trề, đang mãnh liệt. Ông muốn dành hết cả tuổi trẻ của mình để ôm trọn thiên nhiên:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hường đừng bay đi

Của ong bướm này đây tuần tháng mât

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sáng, thần Vui hằng gõ cửa

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Trong thơ ca Việt Nam, ta chưa từng bắt gặp nhà thơ nào lại có những vần thơ táo bạo như Xuân Diệu. Mây là của trời hãy cứ để gió cuốn đi, nhưng Xuân Diệu không muốn để. Mà ngược lại, ông muốn mọi thứ nằm trọn trong tầm kiểm soát của mình để ông tắt nắng, buộc gió. Những hành động ấy được cho là rất ngông cuồng nhưng nó xuất phát từ tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống tha thiết của thi nhân. Ông muốn tận hưởng tất cả trước khi mọi thứ phai tàn: ong bướm, hoa cỏ, đồng nội, lá cành tơ phơ phất, yến anh, ánh sáng, tháng giêng… Thiên nhiên trước mắt Xuân Diệu như một mâm cỗ thịnh soạn, mà mỗi món được lấy từ những gì gần gũi nhất, thân quen nhất. Không sơn hào hải vị, cũng chẳng có gì cao sang. Nhưng mọi thứ đều đang ở độ xuân thì chớm nở, đúng như sức sống vừa mới tràn trề của lứa tuổi đôi mươi. Niềm hạnh phúc của người trai trẻ ấy thật giản đơn nhưng vô cùng cao quý. Chỉ một chút nắng, chút gió, chút sắc màu của cuộc sống xung quanh cũng đủ làm cho tình yêu đạt độ thăng hoa:

Xem thêm:  Thuyết trình về một quyển sách yêu thích. Anh có thích nước Mỹ không-Tân Di Ổ

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Cặp môi ấy là cặp môi của người yêu, yêu tha thiết, yêu đắm say và Xuân Diệu muốn gửi tình yêu trọn vẹn của mình vào đó.

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Tay ôm trọn tuổi xuân rồi, nhưng Xuân Diệu lại vội vàng một nửa, ông không chờ nắng hạ mới hoài xuân vì ông biết rằng:

Xuân đương qua tới, nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

Còn đất trời, nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ đôi phai tàn sắp sửa?

Loading...

Nếu lúc trước, Xuân Diệu hớn hở, vui mừng trước mâm cỗ thịnh soạn của thiên nhiên, thì giờ đây, ông lại vội vàng, băn khoăn và lo lắng khi mọi thứ sẽ dần trôi khi thời gian qua đi. Mà thời gian với ông chính là mùa xuân của đất trời, là tuổi trẻ của cuộc đời. Xuân đến, xuân đi, xuân còn non, xuân sẽ già. Đó là quy luật muôn đời của tự nhiên, không ai có thể thay đổi được. Khi xuân hết, nghĩa là tuổi trẻ và cuộc đời cũng mất. Lòng thi nhân hụt hẫng, bâng khuâng và tiếc nuối. Mùa xuân tuần hoàn nhưng tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại. Rồi đây, mỗi một mùa xuân qua đi, cuộc đời con người sẽ già đi một tuổi, và tuổi trẻ cũng bớt đi một quãng. Biết rằng không thể nào chống cự lại được quy luật bất di bất dịch ấy, nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời. Vạn vật xung quanh dù có lúc tươi trẻ đấy, tràn trề sức sống đấy, nhưng:

Xem thêm:  Cảm nhận bài thơ Tự Tình

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ đôi phai tàn sắp sửa?

Có gặp gỡ ắt có chia ly, có đến ắt phải có đi. Mọi thứ trên đời đều phải tuân theo quy luật của tự nhiên.

Tâm trạng của nhà thơ lúc này lại càng trở nên cuống quýt hơn, vội vàng hơn khi thực tại cuộc đời đang trôi dần theo thời gian:

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiêu

Và non nước, và cây, và cỏ rạng

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đày ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Quay trở lại với mâm cỗ thịnh soạn của mùa xuân, của tạo hóa, lòng khát khao sống, khát khao yêu của Xuân Diệu lại trỗi dậy. Giữa tuổi đôi mươi là khi cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn, khi tuổi trẻ còn chưa ngả chiều hôm, khi bánh xe cuộc đời còn chưa lăn đi xa quá, Xuân Diệu muốn níu giữ lại những gì tươi trẻ nhất cho mình. Ông muốn riết, muốn say, muốn thâu, muốn ôm trọn cuộc đời và tuổi trẻ, ôm trọn cả đất trời và thiên nhiên. Với ông lúc này giữa con người và vạn vật đã không còn một khoảng cách hay giới hạn nào nữa. Tất cả dường như đang nằm gọn trong bàn tay, trong tấm lòng tha thiết của ông, để ông được chếnh choáng mùi thơm, đã đầy ánh sáng và no nê thanh sắc của thời tươi. Cuối cùng, khi cảm xúc lên đến đỉnh điểm, ông thốt lên rằng:

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Xuân hồng phải chăng là một thứ trái thơm ngon có sức quyến rũ tới mức khiến thi nhân muốn ăn ngay lập tức, ăn ngấu nghiến, ăn no nê…

Xem thêm:  Ý nghĩa hình ảnh chuyến tàu đêm qua truyện ngắn Hai đứa trẻ

Những cung bậc cảm xúc, những triết lý sâu sắc về cuộc đời, về thời gian và tuổi trẻ của Xuân Diệu được thể hiện rất mãnh liệt qua tình yêu tha thiết đến cháy bỏng. Trong những câu thơ táo bạo ấy có sự ngông cuồng, nhưng ngông cuồng rất đáng yêu và đáng nể trọng.

Trong lúc nhiều người muốn sống chậm lại một chút thì Xuân Diệu lại cuồng si, cuống quýt, thậm chí nhà thơ còn muốn thống trị cả thiên nhiên. Nhưng ông vội vàng không phải vì những thứ tiền tài danh vọng, mà ông vội vàng vì sợ rằng tuổi xuân sẽ trôi đi mất, sợ bụi mờ thời gian sẽ làm cho thiên nhiên trở nên nhạt nhẽo, úa tàn.

Bằng những lời thơ rất mới, rất sáng tạo, Xuân Diệu đã mang đến cho người đọc một âm hưởng mới về cuộc sống. Thi nhân muốn giục mình và cũng là giục mọi người hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, hãy quý trọng từng giây, từng phút của cuộc đời mình, nhất là những tháng năm tuổi trẻ. Với giọng điệu say mê, sôi nổi và cuồng nhiệt, sự sáng tạo độc đáo về ngôn từ và hình ảnh, bài thơ còn là sự đóng góp lớn cho nền thơ ca Việt Nam.

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...