Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Nói Với Con của Y Phương

Đề bài: Phân tích bài thơ Nói Với Con của Y Phương.

Bài làm

Y Phương là một trong những nhà văn hiếm hoi của văn học Việt Nam được xuất thân từ dân tộc Tày. Trong những sáng tác của Y Phương không thể không nói đến bài thơ Nói Với Con với 20 câu thơ tự do, bài thơ với những ngôn từ bình dị hồn nhiên mang đến cho người đọc nhiều tình cảm chân thành, mộc mạc.

Mở đầu bài thơ là bốn câu thơ với bốn hình ảnh thân thuộc:

“Chân phải bước tới cha

Chân trái bước tới mẹ

Một bước chạm tiếng nói

Hai bước tới tiếng cười.”

phan tich bai tho noi voi con cua y phuong - Phân tích bài thơ Nói Với Con của Y Phương

Phân tích bài thơ Nói Với Con của Y Phương

Với những hình ảnh chân phải, chân trái, tiếng nói, tiếng cười giống với em bé đang ở tuổi chập chững bước đi, tập nói. Cùng với điệp ngữ “bước tới” và động từ "chạm" dùng rất khéo nói làm cho bức tranh gia đình trở nên tràn đầy hạnh phúc giống như đôi vợ chồng trẻ với đứa con thơ đầu lòng .

 Nếu ở bốn câu thơ trên tác giả mang đến những vần thơ tình thương gia đình thì những dòng thơ tiếp theo lại là niềm tự hào đối với quê hương xứ sở:

“Người đồng mình yêu lắm con ơi

Đan lờ cài nan hoa

Vách nhà ken câu hát

Rừng cho hoa

Con đường cho những tấm lòng”

Với ba từ “Người đồng mình” khiến cho cả câu thơ tràn đầy những cảm xúc nồng nàn trong con người mang lại điều gì đó vương vấn tâm hồn với những bâng khuâng man mác. Phải chăng đây chính là nỗi nhớ của tác giả về quê hương Cao Bằng của mình. "Người đồng mình” là sự hội tụ của bao tình yêu thương tự hào của nhà thơ đối với nước non Cao Bằng, nơi ông sinh ra, nơi chứa chan những kỉ niệm tuổi thơ ấu qua những lời ru dịu dàng. Vậy thì làm sao có thể không yêu người “đồng mình” được, phải yêu nhiều yêu lắm, yêu da diết, yêu nồng nàn.

>> Xem thêm:  Cảm nhận của em về bài thơ Sang Thu của nhà thơ Hữu Thỉnh

Những câu thơ sau mang đậm phong tục cuộc sống của dân tộc Tày nhưng dưới ngòi bút tài hoa của tác giả những nan nứa, nan tre để đánh cá đã thành những "nan hoa". Những ngôi nhà với những vách nhà chỉ được làm bằng gỗ nhưng lại được "ken" vào bằng những "câu hát". Đất nước ta chủ yếu là đồi núi vì vậy rừng đóng vai trò vô cùng quan trọng không chỉ cho gỗ quý, lâm sản quý mà còn "cho hoa" cho vô vàn những thứ quý giá khác. Những con đường mà chúng ta đi qua để đi ngược về xuôi, những con đường đâu chỉ để đi như vậy mà còn cho ta những “tấm lòng" đó chính là con đường tình nghĩa mà Y Phương muốn nói đến. Đó là con đường quê hương của thời thơ ấu đi khắp làng này đến làng khác từ rừng xuống biển từ nhà đến trường… Là con đường đi đến mọi miền của Tổ quốc mang theo đó là những tình cảm chân thành bình dị. Khi nhìn đứa con đang từng ngày trưởng thành, tác giả cũng nghĩ về cội nguồn của hạnh phúc:

“Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới

Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.”

Ngày trọng đại đó làm sao có thể quên được ngày mà cha mẹ đến với nhau nói là những kỷ niệm đẹp nhất. Nếu người Kinh dùng lối nói "chân đất lưng trần", "niêu cơm quả cà"… để nói lên những phẩm chất bình dị mộc mạc của những người nông dân chân lấm tay bùn thì Y Phương lại có cách nói khác về “người đồng mình":

>> Xem thêm:  Thuyết minh về Văn Miếu Quốc Tử Giám

“Người đồng thương lắm con ơi

Cao đo nỗi buồn

Xa nuôi chí lớn”

Hay:

“Người đồng mình thô sơ da thịt

Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con

Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương

Còn quê hương thì làm phong tục”

Ở đây người dân không chỉ cần cù, khéo léo mà còn giàu tình nghĩa. Tuy thô sơ da thịt nhưng lại không ai nhỏ bé. Chính “người đồng mình” tự đục đá kê cao quê hương. Thể hiện sự chăm chỉ, chịu khó lao động để xây dựng quê hương của người đồng mình. Trước thiên hạ rộng lớn họ là những con người lao động giản dị chất phác thật thà nhưng lại không hề nhỏ bé trước những thử thách của thiên nhiên và chiến tranh Họ không hề lẩn tránh những khó khăn đó mà tự đứng lên để bảo vệ quê hương, gia đình.

Qua đây ta cũng thấy được Y Phương là một nhà thơ giàu tình cảm đã ca ngợi những người nông dân lao động thật thà, chất phác cùng với bản chất đẹp vốn có của dân tộc. Dù sống giữa những khó khăn thử thách nhưng họ không hề than trách:

“Sống trên đá không chê đá gập ghềnh

Sống trong thung không chê thung nghèo khó

Sống như sông như suối

Lên thác xuống ghềnh

Không lo cực nhọc.”

Dù quê hương có nghèo khổ, khó khăn nhưng họ vẫn luôn gắn bó với quê cha đất tổ, với nơi chôn rau cắt rốn của mình. Họ luôn lao động sáng tạo để xây dựng quê hương vì họ luôn tin vào một tương lai tươi sáng là xây dựng một quê hương giàu mạnh.

Khổ cuối giống như một cảnh tượng cảm động lấy đi nước mắt của tác giả và người đọc:

“Con ơi tuy thô sơ da thịt

>> Xem thêm:  Đề thi tuyển sinh vào 10 môn Ngữ văn tỉnh Nam Định

Lên đường

Không bao giờ nhỏ bé được

Nghe con.”

Đó là lời nói từ người cha đang khẽ xoa đầu âu yếm đứa con nhỏ trong lòng. Nhà thơ đã tạo nên một không gian gia đình đầy sự ấm áp của tình cha con. Trước bài học của người cha, đứa con đang cúi đầu lắng nghe lời cha dặn dò. Trong cuộc sống không bao giờ được sống tầm thường sống nhỏ bé trước thiên hạ phải luôn biết lao động, sống giản dị, mộc mạc giống như những người nông dân lao động. Qua lời dặn dò của người cha ta thấy đây là một người cha vô cùng thương yêu con và cũng là một người yêu quê hương, yêu “người đồng mình”.

Bài thơ Nói Với Con của Y Phương mang lại cho ta nhiều cảm nhận rõ nét về những phẩm chất đáng quý của “người đồng mình”, người nông dân lao động thật thà, cần cù, chất phác cũng như tình yêu quê hương đất nước của họ.

Mai Du

Từ khóa từ Google:

  • phân tích 11 câu thơ đầu bài thơ Nói với con

Post Comment