Phân tích bài thơ Muốn làm thằng Cuội của Tản Đà

Văn mẫu lớp 9
Phân tích bài thơ Muốn làm thằng Cuội của Tản Đà
Đánh giá bài viết

Phân tích bài thơ Muốn làm thằng Cuội của Tản Đà

Bài làm

Tản Đà được biết đến là một nhà thơ ngông. Ông là một nhà thơ có cá tính độc đáo, một nhà thơ của sầu và mộng, một thi sĩ đa tình. Bài thơ Muốn làm thằng cuội thể hiện rõ nét cá tính độc đáo ấy của tản đà trong thơ.

Bài thơ in trong tập Khối tình con, dù được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật nhưng người đọc thấy được đằng sau hình thức thể thơ cổ ấy là những suy nghĩ mới mẻ của nhà thơ. Tâm sự của nhà thơ ở một thời đại mới đã khiến cho hình thức thơ cũ có chiều hướng giảm đi sự trang trọng. Ngôn ngữ thơ giản dị trong sáng gần với lời ăn tiếng nói là nét đặc biệt của bài thơ.

Ngay từ nhan đề ta thấy được giọng điệu suồng sã thể hiện ước nguyện của thi nhân. Muốn làm thằng cuội như là đã giải toả được nhu cầu nói thật, nói thẳng của tác giả.

Hai câu thơ mở đầu như một tiếng than:

“ Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi

Trần thế em nay chán nửa rồi”

Nhà thơ đã nói thật lòng mình qua việc than với chị Hằng rằng đêm thu buồn lắm. Ta thường gặp trong thơ Tản Đà tâm trạng buồn chán, vì thế nên nhà thơ mới muốn làm thằng cuội. Cái buồn của tản Đà không phải vô cớ, không phải tự nhiên mà có. Ông buồn vì chán cuộc đời tăm tối, lận đận, đảo điên. Ở thơ Tản Đà, ta có thể gặp rất nhiều lúc ông buồn:

“ Đời đáng trách biết thôi là đủ

Sự chán đời xin nhủ lại tri âm”

Loading...

hay

“ Gió mưa buồn đã chán phèo

Sự đời nghĩ đến lại buồn teo”

Xã hội thực dân nửa phong kiến đen tối mục nát khiến cho không chỉ Tản Đà mà rất nhiều thi nhân cảm thấy chán nản, buồn bã. Không khí từ hãm, u uất của một dân tộc bị mất nước đã bao trùm lên tất cả làm cho con người cảm thấy bế tắc trước cuộc đời, từ đó mà chán nản bất mãn với cuộc đời.

Nhà thơ đã tìm cho mình một lối thoát, muốn thoát li khỏi cuộc sống trần thế:

“ Cung quế đã ai ngồi đó chửa

Cành đa xin chị nhấc lên chơi”

Thi nhân gọi trăng là chị, xưng hô chị em như một cách để giãi bày tâm trạng. Nó cũng là biểu hiện cái ngông của Tản Đà. Ngông là thái độ ứng xử đối với cuộc đời một cách khác thường, là biểu hiện của sự bất mãn với cuộc đời. Nhà thơ ướm hỏi rồi đưa ra lời đề nghị. Nếu cung quế chưa có ai thì hãy để em lên chơi, như vậy thì chị cũng sẽ bớt cô đơn. Cái lí của thi nhân quả là thuyết phục. Nhưng qua đó người đọc cũng cảm nhận được thực tạng buồn vắng, cô đơn trong tâm hồn thi sĩ. Khát vọng lên trời ở đây là một cách bộc lộ khao khát đồng cảm. Thi nhân còn tiếp tục vẽ ra những viễn cảnh:

“ Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám

Tựa nhau trông xuống thế gian cười”

Cái ngông của Tản Đà đã lên đến đỉnh điểm khi tưởng tượng ra cảnh tựa vào chị Hằng mà cười thế gian. Chữ cười ở cuối bài thơ chứng tỏ cái hả hê thoả mãn trong khát vọng được thoát tục, lánh đời. Nhà thơ cười cái cuộc đời đầy rẫy những đau khổ, cô đơn ở trần gian. Đó là một sự thách thức, là cái ngông trong hồn thơ Tản Đà.

Bài thơ được viết theo thể Đường luật nhưng ngôn từ lại được sử dụng một cách phóng khoáng, gần với lời ăn tiếng nói hàng ngày: buồn lắm chị Hằng ơi, em chán nửa rồi, đã ai ngồi đó chửa, xin chị nhấc lên chơi, tựa nhau trông xuống thế gian , cười.

Bài thơ là khát khao thoát tục lánh đời của thi nhân. Cái ngông của tản Đà thể hiện rõ trong thơ và khẳng định ông là người đầy cá tính, phóng túng và đa tình.