Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu

Đề bài: Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu.

Bài làm

Chính Hữu là một trong những nhà thơ mới của văn học Việt Nam thời kì kháng chiến chống Pháp cứu nước. Nhắc tới những sáng tác của ông không thể không nhắc đến bài thơ Đồng Chí. Bài thơ được sáng tác năm 1948 sau chiến thắng Việt Bắc Thu – Đông 1947. Mùa xuân năm 48 đó là một cuộc hành trình dài đang nhớ khiến tác giả có nhiều xúc động viết bài thơ mang đậm hồn thơ Người chiến sĩ.

Bài thơ Đồng Chí là bài thơ thể hiện rõ tình đồng đội gắn bó với nhau trên chiến trường đầy gian khổ, mất mát, hi sinh. Ngay ở hai câu thơ đầu ra đã mang đến cho người đọc một cảm xúc mới riêng biệt với  giọng thơ trữ tình:

“Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đợi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.”

phan tich bai tho dong chi cua chinh huu - Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu

Những vị chiến sĩ anh hùng mà tác giả nhắc đến đều xuất thân từ những người nông dân lao động. Họ là những người chiến sĩ trẻ đều có quê hương là những vùng quê nghèo khó: "nước mặn đồng chua", "cày lên sỏi đá. Tác giả sử dụng hai nhân vật trữ tình là "anh" và "tôi" với những nét riêng biệt của từng người nhưng tất cả dường như vẫn có những nét chung khiến cả hai trở nên thấu hiểu nhau hơn. Từ những vùng quê hẻo lánh khác nhau nhưng gì họ đều có chung tấm lòng yêu nước, yêu dân tộc họ đã gặp nhau tại chiến trường với cùng một mục đích là đánh giặc bảo vệ quê hương. Họ từ "đôi người xa lạ" đã trở thành những người bạn thân quen. Nhà thơ đã chọn những chi tiết rất chân thực để diễn tả để nói lên cuộc sống của người chiến sĩ. Họ ở khắp mọi miền của đất nước không bao giờ hẹn mặt để làm quen đặc biệt là ở chiến trường khốc liệt vậy mà giờ đây họ trở thành những người tri kỷ thấu hiểu nhau.

>> Xem thêm:  Nêu suy nghĩ của em về vấn đề: thanh niên phải sống có lý tưởng

“Súng bên súng đầu  sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ.  

Đồng Chí!”

Sau khi kết thành đồng chí họ gắn bó với nhau cùng trải qua gian khổ nhưng cũng có những kỷ niệm đẹp khi ở bên nhau. Câu thơ "súng bên súng đầu sát bên đầu" vừa tả thực vừa mang ý nghĩa tượng trưng. Hình ảnh “súng bên súng" là những giây phút người chiến sĩ ở bên nhau chiến đấu vì độc lập tự do và sự sống còn của cả dân tộc. Họ đã gặp nhau và cùng nhau chiến đấu trở thành những người bạn tâm giao “đầu sát bên đầu". Đây là những lời thơ hay khiến cho người đọc xúc động trước một hoàn cảnh chiến đấu đầy khó khăn đặc biệt là về vật chất của người chiến sĩ. Nhưng "Đồng chí " với 2 từ thiêng liêng đó đã làm nổi bật rõ ý thơ mà nhà thơ muốn người đọc hướng tới. Đó là trong gian lao vất vả họ lại tìm được niềm hạnh phúc trong tình đồng chí.

“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đã nhớ người ra lính.”

Ở chiến trường xa xôi họ nhớ lại hình ảnh quê hương mình nhớ nhà, nhớ giếng nước gốc đa…. Tất cả đều là những thứ đã gắn bó sâu sắc với họ. Từ nỗi nhớ chung, các anh lại cùng chia sẻ ngọt sẻ bùi, cùng chịu gian khổ bên nhau trong những ngày tháng khốc liệt ấy:

>> Xem thêm:  Suy nghĩ về rèn luyện kĩ năng sống của học sinh hiện nay

“Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

 Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai, quần tôi có mảnh vá

Miệng cười buốt giá chân không giày”

Những khó khăn, vất vả được Chính Hữu miêu tả bằng những chi tiết rất thực "cơn ớn lạnh”, "sốt run người", “ướt mồ hôi"… Nhà thơ đã miêu tả rõ nét cuộc sống chiến đấu gian khổ và sự gắn bó của tình đồng đội keo sơn qua cách thể hiện “nắm lấy bàn tay" ta thấy tình cảm chân thành tha thiết ấy chỉ được diễn tả bằng cách nắm lấy bàn tay nhau thật giản dị nhưng lại khiến cho ta cảm động trước mối tình đồng chí thiêng liêng cao cả ấy. Đó là những con người cùng chung ý chí và lý tưởng cao cả mới có những biểu hiện tình cảm đáng quý như vậy.

Đến khổ thơ cuối ngày đọc dường như đã có thể cảm nhận được hết vẻ đẹp của người chiến sĩ:

“Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.”

Trước cảnh tượng chiến trường: "rừng hoang sương muối " đó là một đêm đông vô cùng lạnh lẽo hoang vu giữa núi rừng chiến khu. Tác giả đã tả cảnh những người lính canh giặc trong đêm trăng đầy sương muối. Những mũi súng của người chiến sĩ hướng lên trời có ánh trăng lơ lửng giữa trời làm tác giả liên tưởng đến những ngọn súng được treo lơ lửng trên ánh trăng. Câu thơ “Đầu súng trăng treo" là sự kết hợp giữa hai bút pháp hiện thực và lãng mạn vừa mang tính chiến đấu lại vừa mang tính trữ tình. Tình đồng chí càng như nẩy nở, vươn cao tỏa sáng hơn trong những giờ phút chiến đấu. Tình đồng chí thật đẹp biết bao vì họ đều có chung mục đích lý tưởng chiến đấu vì quê hương đất nước đó là sự gắn kết đã gắn bó họ lại với nhau. Những dòng thơ cuối cùng giống như tượng đài biết diệt cho tình cảm đồng chí thiêng liêng ấy.

>> Xem thêm:  Phân tích bài thơ “tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật

Bài thơ Đồng Chí đã khắc họa tình cảm của những anh bộ đội cụ Hồ tuy mộc mạc giản dị nhưng anh dũng, kiên cường. Bài thơ xứng đáng là một trong những bài thơ hay nhất viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Mai Du

Post Comment