Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Văn mẫu lớp 11
Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ
5 (100%) 1 đánh giá

Đề bài: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Bài làm

Nói đến phong trào thơ mới không thể không nhắc tới nhà thơ Hàn Mặc Tử. Hàn Mặc Tử mang một trái tim, một tâm hồn lãng mạn, dạt dào yêu thương. Là người đã bật lên những tiếng thơ, tiếng khóc của nghệ thuật trước cuộc đời. Bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ là một trong những sáng tác tiêu biểu nhất của ông.

Mở đầu bài thơ hàn Mặc Tử đã sử dụng một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đồng thời cũng là sự gửi gắm, nhắn nhủ tình cảm tới nhân vật trữ tình:

“Sao anh không thề chơi thôn Vĩ?”

Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Kết hợp với nhan đề và câu mở đầu cho người đọc thấy được địa danh muốn nhắc đến ở đây đó chính là thôn Vĩ Dạ. Câu hỏi được thốt lên từ cô gái nhưng thực chất đó chỉ là câu trách móc mà không cần người được nhắn nhủ phải trả lời. Câu thư còn mang ý tiếc nuối của cô gái với người mình yêu khi không về chơi thôn Vĩ tức là đã bỏ qua, không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tình quê, một vùng quê xinh đẹp, thơ mộng. Vì người yêu không được chiêm ngưỡng nên cô gái đã để cho người đọc thấy được vẻ đẹp ấy qua lời thơ:

“Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền."

Chỉ ba câu thơ ngắn ngủi nhưng đã phác họa nên những nét đặc sắc của thôn Vĩ Dạ, của xứ Huế mộng mơ. Hàng cau trong vườn vươn lên đón ánh nắng tràn đầy sức sống. Trong những khu vườn thì hàng cau mọc cao nhất, vươn lên trên những tầng lá thấp của các cây khác để đón những tia nắng đầu tiên. Từ lâu nay Vĩ Dạ nói riêng hay vùng ngoại ô cố đô Huế nói chung hiện diện với hình ảnh những khu vườn với cây cối xanh tốt, những ngôi nhà thấp thoáng dưới màu xanh bao trùm của cây cối. Chính vì thế hình ảnh vườn tược rất quen thuộc với con người nơi dây và được Hàn Mặc Tử ví sự xanh tốt ấy với “xanh như ngọc”. Trong cảnh thiên nhiên ấy thì thấp thoáng đâu đây bóng dáng của con người. Điều ấy được thể hiện trong câu thơ: “Lá trúc che ngang mặt chữ điền”. Thông thường khi nhắc đến khuôn mặt chữ điền thì ai nấy đều liên tưởng đến khuôn mặt góc cạnh của nam giới. Nhưng đặt trong bối cảnh mà câu thơ gợi lên cho ta thấy sự mềm mại, hài hòa giữ thiên nhiên, cảnh vật với con người. Khuôn mặt chữ điền che bởi lá trúc cho ta thấy nét dịu dàng, đôn hậu của con người nơi đây.

Loading...

Nối tiếp với cảnh thiên nhiên tươi đẹp ấy thì khổ thơ thứ hai nhà thơ lại tiếp tục đặc tả những cảnh vật thiên nhiên, sông nước mây trời:

“Gió theo lối gió, mây đường mây

Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.

Có chở trăng về kịp tối nay?”

Nhắc đến Huế người ta thường nhớ tới dòng sông Hương dịu dàng, êm ả. “Gió”, “mây” như đang nhè nhẹ trôi trên cái khung cảnh đã được phác họa ở khổ một. Câu thơ còn gợi cho người đọc sự chia cách, chia ly của mây và gió. “Gió theo lối gió, mây đường mây” giống như anh và em đương xa cách nhau. Đây cũng chính là nỗi lòng của nhà thơ trước sự mặc cảm về bản thân, nỗi buồn về sự chia ly. Trên dòng sông ấy “hoa bắp lay” ở hai bên bờ mà dòng nước thì “buồn thiu” bởi nhiều nỗi buồn xa vắng. Ở hai câu tiếp theo chúng ta thấy được hai hình ảnh quen thuộc trong thơ ca đó chính là thuyền và trăng. Tất cả cảnh vật như đắm chìm trong ánh sáng bạc của vầng trăng. Trăng chiếu vào cảnh vật, vào dòng sông khiến con thuyền chở khách nay thành “chở trăng”. Vầng trăng tượng trưng cho cái đẹp, cho hạnh phúc đong đầy. Với Hàn Mặc Tử thì con thuyền chở trăng như chở những hạnh phúc trở về với người nơi bến đậu. Con thuyền đi nhưng chưa biết giây phút nào trở lại khiến cho người đợi bộc lộ nỗi niềm lo lắng cho tương lai nên đã phải thốt lên câu hỏi: “Có chở trăng về kịp tối nay?” hạnh phúc có kịp đến với nhà thơ, một người tự biết rằng bản thân không có tương lai tốt đẹp, ông tự hiểu căn bệnh của mình và tự mặc cảm về bản thân mình. Mặc cảm là thế nhưng thi sĩ vấn khát khao, mong chờ hạnh phúc có thể kịp đến nhưng sự thực phũ phàng thay khi Hàn Mặc Tử không kịp đợi vầng trăng hạnh phúc ấy bởi ông đã qua đời vào năm sau.

Dù kết cục có ra sao nhưng trong hiện tại lúc bấy giờ Hàn Mặc Tử vẫn đang sống cho những giấc mơ, những khát khao:

“Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà?”

Hàn Mặc Tử nơi quê nhà vẫn luôn mơ về “khách đường xa” tới thăm cho thấy một trái tim khát khao yêu thương. Màu áo trắng tượng trưng cho sự thanh khiết, trong trắng và cao quý của người yêu. Tuy nhiên giữa giai nhân áo trắng ấy và thi sĩ như có một tầng cách trở khiến cho niềm hạnh phúc không trọn vẹn mà còn dấy lên sự nghi ngờ.

Có thể nói rằng Đây thôn Vĩ Dạ đã cho người đọc cảm nhận được về bức tranh thiên nhiên, con người của xứ Huế. Qua bài thơ còn nói lên tâm tình, nỗi niềm của một thi sĩ luôn tự mặc cảm về bản thân nhưng lại kín đáo khát khao hạnh phúc, tình yêu.

Mai Du

Loading...

Từ khóa từ Google:

  • phan tich kho 1 cau 1 cua bai day thon vi da lop 11