Kể về một lần được tuyên dương của em

Văn mẫu lớp 3
Kể về một lần được tuyên dương của em
Đánh giá bài viết

Kể về một lần được tuyên dương của em

Bài làm 1

Từ khi đi học cấp 1 tới giờ, em nhận thấy mình chưa bao giờ làm được một việc tốt nào đáng kể hay đơn giản là làm cho người khác vui vẻ. Duy chỉ có một lần hồi đầu năm lớp 4 em đã làm được một việc tốt, đó là nhặt được của rơi trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy em trực nhật vệ sinh lớp nên ở lại muộn hơn các bạn, sau khi đổ rác em nhìn thấy ngoài sân có một chiếc hộp màu hồng nằm đó, em lại gần và nhặt lên thì mới phát hiện ra đó là một chiếc hộp bút rất đáng yêu, chiếc hộp bút còn rất mới mà đẹp, trong hộp bút có rất nhiều loại bút đẹp, em thầm nghĩ chắc nhà bạn này rất khá giả nên bạn được dùng những chiếc bút đẹp như thế này, có vài cái em chưa được nhìn thấy bao giờ. Ngay lúc đó, trong đầu em nảy lên ý nghĩ muốn lấy chiếc hộp bút này, thế là theo bản năng, em ngó nhìn xung quanh xem còn ai không, chợt em nhận ra vẫn còn bác bảo vệ ngồi đó, em đành ngồi đợi bác bảo vệ ra ngoài rồi nhanh tay bỏ chiếc hộp bút vào cặp, chạy ra khỏi cổng trường.

Kể về một lần được tuyên dương của em

Mẹ đón em lên xe và trên đường về em luôn tò mò về những chiếc bút, chợt em nảy ra suy nghĩ về người mất chiếc hộp bút này, nó có giá trị và chắc hẳn bạn ấy cũng đang rất lo lắng, buồn bã khi mất nó, em cảm thấy phân vân, nên mang về dùng thành của mình hay trả lại cho bạn mất, em không biết phải làm theo phương án nào. Ngay lúc đó em nghĩ tới mẹ, chắc chắn mẹ sẽ giúp em có một quyết định đúng đắn, và thế là em kể cho mẹ nghe mọi sự việc, mẹ nghe xong liền bật cười và nói với em rằng: “Con thử đặt mình vào vị trí của người mất đi, con sẽ biết nên phải làm thế nào” vậy là sau một hồi suy nghĩ em quyết định sẽ mang trả lại cho bạn bị mất. Sáng hôm sau đi học em mang hộp bút đưa cho cô phụ trách, lúc đó cũng có một bạn đến gặp cô nhờ tìm chiếc hộp bút, vậy là em trả lại được chiếc hộp bút và bạn ấy liền cảm ơn em rối rít.

Sau khi trả cong em về lớp, các bạn ai cũng xúm lại sunh quanh em, tung hô và khen ngợi em, lúc đó em đã cảm nhận được ý nghĩa của việc làm tốt, những việc làm đó tuy đơn giản nhưng mang lại niềm vui ý nghĩa cho tất cả mọi người.

Bài làm 2

Loading...

Trong lớp em, có rất nhiều bạn được cô tuyên dương, khen ngợi. Có bạn được cô tuyên dương vì chăm học, học giỏi; lại có bạn được cố khen vì tham gia tích cực vào phong trào văn thể của trường lớp. Chưa bao giờ em nghĩ rồi mình cũng sẽ được cô tuyên dương. Nhưng hôm nay, em thực sự rất vui vì không ngờ, điều mà em nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra đó đã thành sự thật.

Em không phải là người học giỏi nhất lớp. Sức học của em luôn được các thầy cô đánh giá chỉ ở mức trung bình khá. Em cũng không có một năng khiếu gì nổi trội như các bạn khác: vẽ tranh, ca hát, nhảy múa,… Chính vì vậy mà đôi khi, em vẫn cảm thấy buồn và hơi tự ti về bản thân trước các bạn khác.

Nhưng không vì điều đó mà em lại ghen tị hay xa lánh các bạn trong lớp. Mẹ đã dạy em rằng: “Con hãy đối xử với các bạn như cách mà con muốn được người khác đối xử”. Câu nói đó luôn được em ghi nhớ trong lòng. Vì thế, em luôn cố gắng chan hoà và giúp đỡ các bạn. Em cho Thuỳ Dương mượn một chiếc bút khi bạn quên bút. Khi trời mưa to, em lại nhường cho bạn Ngọc Anh ở xa trường, phải đi bộ về nhà mà không có áo mưa chiếc áo mưa của mình vì nhà em cũng gần trường. Hôm đội văn nghệ của lớp luyện tập cho tiết mục văn nghệ, em cũng mang nước và bánh kẹo đến cho các bạn ăn lúc nghỉ giải lao… Giúp được cho các bạn, lòng em cũng thật vui vẻ.

Hôm nay là ngày tổng kết năm học. Mấy ngày trước, em đã biết kết quả học tập năm nay của mình. Kết quả đó không thực sự quá tốt, nhưng em đã cố gắng rất nhiều. Không hiểu sao, em cảm thấy như hôm nay, các bạn ai cũng nhìn về phía em, xì xầm trò chuyện. Đến gần giờ sinh hoạt lớp, em đang muốn giúp các trực nhật và trang trí lớp thì chợt một vài bạn cùng kéo em cùng ra ngoài mua nước. Em cũng muốn giúp các bạn trang trí lớp, trực nhật, nhưng không hiểu sao các bạn hình như không muốn em giúp. Hình như các bạn đang có một điều gì bí mật lắm muốn giấu em vậy.

Giờ sinh hoạt lớp đã đến. Các bạn ai cũng được cô giáo tặng quà vì có thành tích học tập tốt, hoặc thành tích hoạt động tốt trong năm học. Bạn nào bạn nấy đều tươi cuời rạng rỡ, vui vẻ trò chuyện. Đến lượt em lên nhận phần thưởng, cô giáo chợt cười thật tươi: “Đối với bạn My, cô không chuẩn bị phần thưởng gì cả. Vởi lớp mình đã có một món quà to hơn dành cho em rồi”. Em còn đang ngỡ ngàng chưa hiểu ra sao thì lớp trưởng và Ngọc Anh đã mang lên một hộp quà thật to, giấy bọc quà có hình những chú gấu Teddy xinh xắn. Cô chủ nhiệm nhìn em cười thật trìu mến, rồi cô nói với em: “Tuy em học chưa tốt, cũng không phải là người có năng khiếu văn nghệ nổi trội của lớp ta, nhưng các bạn ai cũng đều nhận xét em là cô bé tốt bụng, luôn giúp đỡ bạn bè. Em xứng đáng nhận được phần thưởng lớn nhất từ các bạn vì lòng tốt của mình”. Em lặng người đi, nước mắt bỗng rơm rớm vì quá xúc động. Đối với em, những việc nhỏ em làm không hề đáng kể gì. Vậy mà các bạn đã ghi nhớ và còn dành cho em niềm động viên lớn lao như vậy khiến em rất vui và bất ngờ.

Em thực sự vui và xúc động vì những lời khen ngợi của cô giáo và tình cảm các bạn dành cho mình. Lời khen của cô khiến em nhận ra một điều: Sự đối xử chân thành và lòng tốt sẽ giúp ta được sống trong tình yêu thương của những nguwoif xung quanh.