Văn mẫu lớp 7

Đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm Mùa xuân của tôi

Đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm Mùa xuân của tôi

I. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Giới thiệu nhà văn Vũ Bằng và tác phẩm Mùa xuân của tôi: Tác phẩm “Mùa xuân của tôi” được trích từ thiên tùy bút “Tháng Giêng mơ về trăng non nét ngọt” in trong tập “Thương nhớ mười hai” của tác giả Vũ Bằng.  Bằng những đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật, nhà văn đã gửi vào tác phẩm nỗi niềm thương nhớ quê hương, gia đình và lòng mong mỏi đất nước được hòa bình, thống nhất

2. Thân bài

-Phân tích những đặc sắc về nội dung:

+ Mùa xuân trên đất Bắc hiện lên trong nỗi nhớ của nhà văn là những cảnh đẹp thiên nhiên, những cảnh sinh hoạt đời thường đặc trưng, đó là những hình ảnh đẹp, cứ in hằn trong tâm tưởng của nhà văn: “mùa xuân Hà Nội là mùa xuân có mưa riêu riêu…có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng”.

-Phân tích những đặc sắc nghệ thuật:

+ Bằng giọng văn kết hợp giữa kể chuyện, miêu tả và biểu cảm rất nhịp nhàng, hài hòa và trôi chảy tự nhiên, nhà văn đã thể hiện rõ niềm nhớ thương da diết mùa xuân của quê hương, không chỉ có cảm nhận về mùa xuân nói chung, nhà văn còn có cảm nhận về mùa xuân trong tháng Giêng của miền Bắc.

Kết bài: Ý nghĩa đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm

Qua bài văn “Mùa xuân của tôi” của tác giả Vũ Bằng – một bài văn như một bài thơ trữ tình, những đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm đã bộc lộ rõ tác giả không chỉ là người yêu mến mùa xuân, thiên nhiên mà còn là người rất am hiểu những phong tục tập quán của quê hương, đất nước

II. Bài tham khảo

Tác phẩm “Mùa xuân của tôi” được trích từ thiên tùy bút “Tháng Giêng mơ về trăng non nét ngọt” in trong tập “Thương nhớ mười hai” của tác giả Vũ Bằng. Tác phẩm được viết trong hoàn cảnh đất nước bị chia cắt, tác giả sống trong vùng kiểm soát của Mỹ ngụy, xa cách quê hương đất Bắc. Bằng những đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật, nhà văn đã gửi vào tác phẩm nỗi niềm thương nhớ quê hương, gia đình và lòng mong mỏi đất nước được hòa bình, thống nhất.

>> Xem thêm:  Giải thích lời khuyên của Lênin Học học nữa học mãi

Bàn về nội dung đặc sắc của bài tùy bút, đó chính là nỗi thương nhớ da diết da diết của người con xa quê và tình yêu quê hương tha thiết, yêu cuộc sống của tác giả. Tác giả có một tình yêu nồng nàn đối với mùa xuân của Bắc bộ, đặc biệt là mùa xuân Hà Nội, nó đã trở thành như một quy luật: “Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân…; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân”.

Mùa xuân trên đất Bắc hiện lên trong nỗi nhớ của nhà văn là những cảnh đẹp thiên nhiên, những cảnh sinh hoạt đời thường đặc trưng, đó là những hình ảnh đẹp, cứ in hằn trong tâm tưởng của nhà văn: “mùa xuân Hà Nội là mùa xuân có mưa riêu riêu…có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng”. Tác giả đã nhấn mạnh sức sống và sự cuốn hút kì lạ của mùa xuân bằng cách nói cường điệu: “Ấy đấy, cái mùa xuân thần thánh của tôi nó làm cho người ta muốn phát điên lên như thế đấy”.

Không khí mùa xuân còn hiện lên trong khung cảnh gia đình, tình cảm cha con, anh em, vợ chồng quấn quýt sum vầy, nói về những tình cảm ấy giọng điệu nhà văn trở nên sôi nổi và nhiệt thành, sâu lắng hơn. Với ngòi bút tài hoa và sự quan sát, cảm nhận rất tinh tế của mình, tác giả đã làm nổi bật từng hương sắc và không khí mùa xuân đất Bắc. Nghệ thuật so sánh tình cảm con người với mùa xuân, non với nước, bướm với hoa,… đã khẳng định rõ hơn quy luật tình cảm của con người đối với mùa xuân. Bên cạnh đó, nghệ thuật lặp từ còn nhấn mạnh tình cảm con người, tạo nhịp điệu cho lời văn.

Bằng giọng văn kết hợp giữa kể chuyện, miêu tả và biểu cảm rất nhịp nhàng, hài hòa và trôi chảy tự nhiên, nhà văn đã thể hiện rõ niềm nhớ thương da diết mùa xuân của quê hương, không chỉ có cảm nhận về mùa xuân nói chung, nhà văn còn có cảm nhận về mùa xuân trong tháng Giêng của miền Bắc. Trong bài văn, tác giả đã sử dụng hệ thống các từ ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc và giàu chất trữ tình, làm nổi bật nên sự gắn bó của con người với thiên nhiên mùa xuân: “bầu trời trong sáng, tinh khôi”, “Bữa cơm giản dị, ngon miệng”.

Qua bài văn “Mùa xuân của tôi” của tác giả Vũ Bằng – một bài văn như một bài thơ trữ tình, những đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm đã bộc lộ rõ tác giả không chỉ là người yêu mến mùa xuân, thiên nhiên mà còn là người rất am hiểu những phong tục tập quán của quê hương, đất nước.

>> Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ: “có chí thì nên”

Post Comment