Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm

Văn mẫu lớp 8
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm

Bài làm

Có thể nói chuyện cổ tích là một phần tuổi thơ của bao người. Biết bao nhiêu người đã lớn lên cùng với những câu chuyện cổ tích qua lời kể của bà, của mẹ và những trang sách thơm mùi giấy mới. Em cũng không phải là ngoại lệ khi từ nhỏ cho tới bây giờ đã có cơ hội được nghe, được đọc biết bao nhiêu câu chuyện cổ tích cả của Việt Nam và trên thế giới, trong đó em ấn tượng nhất là truyện “Cô bé bán diêm” của An đéc xen.

“Cô bé bán diêm” là một câu chuyện cổ tích nổi tiếng của nhà văn An đéc xen, kể về số phận bất hạnh của một cô bé bán diêm trong đêm Giáng sinh, kết thúc câu chuyện là một cái kết buồn nhưng lại mang nhiều giá trị nhân văn, để lại ấn tượng sâm đậm trong lòng độc giả. Có lẽ đó cũng chính là sức hút của câu chuyện cổ tích này.

Nếu ngày lễ lớn nhất ở Việt Nam ta là ngày Tết nguyên đán, là dịp mà tất cả các thành viên trong gia đình cùng tụ họp, quân quần bên nhau thì ở nước ngoài, đặc biệt là các quốc gia phương Tây, ngày lễ lớn nhất và quan trọng nhất của họ là ngày lễ Giáng sinh, cũng là thời điểm mà cả gia đình cùng quân quần sum họp. Thế nhưng trong cái ngày mà đáng lẽ ra mọi người phải ở bên gia đình, nhất là các em nhỏ thì trên một góc phố nào đó, có một cô bé đáng thương với đôi môi tím tái vì lạnh và bụng đói cồn cào do không được ăn đang phải lê từng bước chân trên đường phố với hi vọng bán hết được số diêm mình đang có. Em có cha, nhưng người cha ấy có cũng như không bởi nếu không bán hết được diêm mà đã trở về nhà thì nhất định cha sẽ đánh em. Số phận của cô bé ấy thật tội nghiệp và đáng thương làm sao.

Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm

Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm

Loading...

Giữa thời tiết lạnh giá, khắc nghiệt trong đêm Giáng sinh, em chỉ có một mơ ước nhỏ nhoi là bản thân mình được sưởi ấm đôi chút để chống lại những bông tuyết xinh đẹp nhưng quá đỗi giá băng đang rơi đầy trên đôi vai em. Em có diêm, em có thể đốt lên để sưởi ấm, nhưng em cũng chẳng dám làm điều ấy bởi sợ bản thân sẽ làm hỏng bao diêm rồi chẳng thể bán được cho ai. Nhưng rồi khi trời càng về khuya càng lạnh lẽo thì cuối cùng em cũng đánh liều mà quẹt một que và nhờ đó mà em đã thấy được chút ánh sáng nhỏ nhoi trong đêm và cũng là ánh sáng cho cuộc đời mình với ngọn lửa “lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt”. Và còn thần kì hơn nữa khi trước mắt em lại hiện ra “một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng”. Có lẽ giữa sự khắc nghiệt của số phận và của thời tiết đã khiến em có một viễn cảnh đẹp như vậy. Nhưng rồi khi que diêm tắt đi, hình ảnh ấy cũng biến mất và em lại phải quay trở lại với thực tế tàn khốc.

Cô bé bán diêm tội nghiệp ấy không những chỉ phải chống chọi với cái lạnh thấu xương mùa đông mà còn phải chống chọi với cơn đói đang hành hạ khi cả ngày dài rồi em vẫn chưa được ăn chút gì vào bụng. Vì vậy mà khi que diêm thứ hai được em bật lên cũng là khi một hình ảnh khác lại hiện ra trước mắt em, bức tường gạch xám xịt kia trở thành “một tấm rèm bằng vải màu” và trước mắt em là “một bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay”. Em sung sướng hạnh phúc khi nhìn thấy những hình ảnh ấy bao nhiêu thì rồi lại buồn bã, thất vọng bấy nhiêu khi que diêm tắt và những hình ảnh ấy cũng biến mất.

Rồi như níu kéo chút gì đó, em tiếp tục bật những que diêm mình có lên và hình ảnh tiếp theo mà em nhìn thấy là “một cây thông Noel” với “hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong tủ hàng”. Nhưng rồi cũng như những hình ảnh trước, hình ảnh này cũng nhanh chóng tắt lụi ngay trước mắt em.

Rồi sau mỗi lần từng que diêm được bật sáng thì sức lực của em cũng ngày càng trở nên cạn kiệt và rồi que diêm cuối cùng được em bật lên hiện lên hình ảnh người bà hiền hậu đã qua đời của em. Hoàn cảnh mà em chịu đựng trước đó đã là quá sức đối với một cô bé như em, và rồi khi bà hiện lên trước mắt, mọi nỗ lực chống trọi của em trước đó như tan rã hết, khiến em phải thốt lên: “Cháu van bà, bà xin Thượng đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.” Và rồi sau khi đốt lên toàn bộ số diêm mà mình có, cuối cùng em đã được trở về với bà, về với nơi mà “chẳng còn đói rét, buồn đau nào đe doạ.”

Có lẽ đối với nhiều người, sự ra đi của cô bé bán diêm tội nghiệp là một kết cục buồn nhưng đối với em, đó là cái kết viên mãn nhất cho số phận đầy buồn đau của một cô bé tội nghiệp.

Anh Vân

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Từ khóa từ Google:

  • cảm nhận về lời van xin của cô bé bán diêm