Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Văn mẫu lớp 12
Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng.

Bài làm

Quang Dũng là một thanh niên trí thức Hà nội tài hoa, lãng mạn. Những câu thơ của ông hầu như là những lời thơ hồn nhiên, chân thật, lãng mạn nhất mà điển hình là bài thơ Tây Tiến. Bài thơ gắn liền với cảm hứng lãng mạn và tinh thần bi tráng về những người lính Tây Tiến trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp (1947-1948).

Trong bài thơ Tây Tiến nổi lên hai hình ảnh đó là cảnh thiên nhiên rừng núi Tây Bắc và hình tượng người lính Tây Tiến trong cuộc kháng chiến. Quang Dũng vừa là người viết lên bài thơ cũng đồng thời là một người trong đoàn quân Tây Tiến. Chính vì thế ông có những cảm nhận sâu sắc về con đường hành quân băng, đèo lội suối ở vùng rừng núi Tây Bắc. Đoạn một của bài thơ gồm mười bốn câu thơ đầu qua đó hiện lên hình ảnh về một miền Tây hùng vĩ dữ dội mà khung cảnh ấy được bắt đầu bằng nỗi nhớ của người lính:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Sông Mã là hình tượng thiên nhiên điển hình của Tây Bắc và nó gắn bó với đoàn quân Tây Tiến. Nó làm sống dậy những kỉ niệm về đoàn quân Tây Tiến trong những tháng ngày hành quân đầy khó khăn gian khổ. “Nhớ chơi vơi” là nỗi nhớ không hình, không lượng, dường như nhẹ tênh nhưng lại sâu sắc khôn cùng. Nỗi nhớ ấy như ám ảnh, thường trực trong tâm chí những người lính. Ấn tượng về rừng núi còn được thể hiện ở những câu tiếp theo:

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”

Chỉ mấy câu thơ ngắn ngủi nhưng tác giả đã cho thấy sự khắc nghiệt và dữ dội của rừng núi Tây Bắc. Sự khắc nghiệt ấy được gắn với từng địa danh, bản làng của miền Tây đó là: Sài Khao, Mường Lát, đó là Pha Luông. Con đường hành quân đầy những khó khăn, chông gai. Con đường bị sương che phủ, buổi tối thì hơi sương lạnh giá. Chân dung những người lính đi giữa màn sương ấy như mờ, như ảo không thể phân biệt được. Không chỉ thế mà địa hình của miền Tây còn hiểm trở nó được thể hiện qua những cụm từ miêu tả những con dốc “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”. Tác giả đã sử dụng rất đắc địa những từ láy tượng hình để miêu tả địa hình ấy. Đến câu thơ “Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống”, câu thơ được chia thành hai vế được gấp khúc rõ rệt khiến cho chúng ta liên tưởng tới sự gấp khúc của địa hình, thêm vào đó là chiều cao của núi khiến nhìn từ xa người lính vác súng trên vai như “súng ngửi trời”.

Loading...

Trong khung cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên ấy đã tạo nên tình cảnh hiểm nghèo của người lính Tây Tiến. Trong tình cảnh đó:

“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời

 Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Trong chiến tranh ắt phải có những hi sinh, mất mát và nhà thơ Quang Dũng đã không giấu diếm điều đó. Cái chết trong lời thơ của ông không dữ dội, bi thảm mà nhẹ nhàng, xúc động giống như họ sau khi mệt mỏi và chìm vào giấc ngủ say. Đó là “không bước nữa” là “bỏ quên đời”. Không chỉ địa hình hiểm trở mà trong rừng núi còn có biết bao nguy hiểm đang rình rập. Tuy nhiên tất cả như được bỏ lại phía sau khi hình ảnh về người con gái miền Tây, về hình ảnh thân thuộc của xóm làng. Bên cạnh đó còn có tình quân – dân thắm thiết:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

Nối tiếp bức tranh đêm hội đuốc hoa là hình ảnh người lính Tây Tiến như mờ như ảo trong những buổi chiều sương khói. Phần cuối của bài thơ, tác giả đã khắc họa hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ một cách khác thường, độc đáo:

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

Chỉ với bốn câu thơ nhưng bức chân dung về người lính Tây Tiến được hiện lên vừa mang tính bi tráng lại vừa lãng mạn. Cuộc sống và chiến đấu nơi rừng thiêng nước độc biết bao khó khăn, thiếu thốn. Tại nơi đó căn bệnh sốt rét rừng đã trở nên quen thuộc với những người lính. Chính Những điều ấy khiến tóc người lính rụng đi, làn da tái xanh xao vì thiếu thốn cả lương thực, thuốc men. Tuy vậy nhưng những người lính vẫn vượt qua những khó khăn ấy và nhìn nhận nó bằng sự hóm hình. Qua đó thể hiện sự vui tươi, yêu đời vượt lên mọi hoàn cảnh của người lính. Như chúng ta đã biết, hầu hết những người lính Tây Tiến ra chiến trường khi còn trẻ, còn đang học tập dưới mái trường và đến từ thủ đô Hà Nội. Từ những chàng trai Hà Thành hào hoa, phong nhã nay phải rời xa quê hương, gia đình và mái trường để chiến đấu và họ vẫn luôn hướng về quê hương, gửi gắm những ước mơ, khát vọng.

Cuối cùng, một lần nữa ở cuối bài thơ nhà thơ Quang Dũng lại một lần nữa nhắc tới sự hi sinh anh dũng của những người lính. Biết bao người ngã xuống nhưng do điều kiện thiếu thốn nên họ ngã xuống, về với đất trong chính quần áo của chính mình. Những đồng đội của tác giả đã hi sinh, nay “rải rác biên cương mồ viễn xứ”, tất cả ai cũng biết cái chét có thể là tất yếu không tránh được nhưng họ vẫn anh dung, xung phong bởi trong họ đã có lòng quyết tâm sự quật cường “chẳng tiếc đời xanh”.

“Tây Tiến mùa xuân ấy” dường như đã trở thành thời điểm đánh dấu sự ra đi không trở lại. Bài thơ Tây Tiến chính là khúc hùng ca bi tráng về người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp đầy khó khăn, gian khổ.

Loan Trương

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...