Cảm nhận của em về bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

Văn mẫu lớp 12

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm.

Bài làm

Đất nước luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho văn chương. Với mỗi tác giả thì đất nước lại hiện lên với những đặc trưng riêng mang theo phong cách riêng. Ta đã gặp hình ảnh đất nước đau thương nhưng vẫn dấy lên ý chí đấu tranh trong bài thơ cùng tên của Nguyễn Đình Thi. Nhưng với Nguyễn Khoa Điềm thì ông đã cho ta một cái nhìn toàn vẹn về đất nước, cho ta thấy một quan niệm đúng đắn về đất nước đó là “Đất nước của nhân dân”.

Cảm nhận đầu tiên của người đọc khi đọc bài thơ Đất Nước đó chính là sự gần gũi trong khái niệm về Đất nước. Đất nước không phải cái gì to lớn, xa lạ mà hiện hữu ở ngay trong những thứ đời thường nhất:

“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi

Đất Nước có trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ thường hay kể

Đất Nước bắt đầu từ miếng trầu bây giờ bà ăn

Đất Nước lớn lên từ khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc”

Nguyễn Khoa Điềm đã cho ta thấy lịch sử về Đất Nước không phải qua những cuộc kháng chiến mà qua những điều bình dị. Mỗi thứ tồn tại trên lãnh thổ nước ta đều mang vẻ đẹp riêng của Đất Nước, đều thấm đẫm ngọn nguồn của lịch sử dân tộc, lịch sử hình thành và phát triển đất nước. Đất Nước còn được hiện thân trong những phong tục tập quán của dân tộc. Đó là minh chứng cho sự tồn tại lâu đời, cho một dân tộc giàu truyền thống văn hóa: tục ăn trầu, “tóc mẹ thì bới sau đầu”. Rồi Đất Nước còn hiện thân ở từng cái kèo, cái cột trong ngôi nhà.

>> Xem thêm:  Đoạn văn nghị luận xã hội suy nghĩ về vấn đề bùng nổ dân số hiện nay

cam nhan cua em ve bai tho dat nuoc cua nguyen khoa diem - Cảm nhận của em về bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

Cảm nhận về bài thơ Đất Nước

Tiếp nối mạch cảm hứng ở khổ thơ đầu, ở khổ thơ tiếp theo thì tác giả đã tách riêng hai yếu tố đất và nước để từ đó cho cái nhìn toàn diện ở nhiều mặt về đất nước:

“Đất là nới anh đến trường

Nước là nơi em tắm

Đất nước là nơi ta hò hẹn…”

Loading...

Có thể thấy được Đất Nước không chỉ được phác họa ở không gian địa lý hay thời gian lịch sử mà nó còn được cảm nhận trong không gian của tình yêu đôi lứa, giữa “anh và em”. Từ việc tác riêng hai yếu tố đất và nước để khi hòa hợp vào nhau hoàn thành nên một chỉnh thể là Đất Nước. Đất Nước là nơi hò hẹn, nơi chứa chan tình yêu đôi lứa. Bên cạnh đó còn là nơi những người con thiết tha với quê hương trở về. Đất Nước mang một ý nghĩa đặc biệt đối với những người đi xa. Đối với họ Đất Nước vừa lớn lao, kỳ vĩ nhưng đồng thời lại bình dị, quen thuộc. Dân tộc Việt Nam ta từ xưa đến nay vốn đã vậy, cho dù có đi đâu xa chăng nữa nhưng lòng luôn hướng về quê hương, về cội nguồn của dân tộc.

Đất Nước là một thứ gì đó trường tồn với thời gian “thời gian đằng đẵng, không gian mênh mông”. Theo ông thì Đất Nước là nơi sinh tồn của cộng đồng dân tộc Việt với biết bao thế hệ. Nguyễn Khoa Điềm còn gợi nhắc đến những truyền thuyết được lưu truyền đó là: truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ, truyền thuyết về vua Hùng và ngày giỗ tổ. Đây chính là một lời nhắc nhở con cháu đời sau nhớ về cội nguồn, nhớ đến nòi giống con Rồng cháu Tiên của dân tộc. Nguyễn Khoa Điềm nhắc lại những chuyện xưa ấy chính là nhằm mục đích nhắc nhở mọi người:

“Những ai đã khuất

Những ai bây giời

Yêu nhau và sinh con đẻ cái

Gánh vác phần người đi trước để lại

Dặn dò con cháu chuyện mai sau”

Đến đây ta có thể khẳng định và tổng kết lại đó là Nguyễn Khoa Điềm đã cho ta nhìn về Đất Nước ở ba phương diện chính đó là: chiều rộng của không gian địa lý, chiều dài của thời gian lịch sử và cuối cùng là ở bề dày văn hóa –  lịch sử, phong tục tập quán của dân tộc. Dù ở bất kỳ phương diện nào thì tư tưởng “Đất Nước của nhân dân” vẫn là tư tưởng xuyên suốt, cốt lõi của bài thơ. Tác giả đã khẳng định:

“Trong em và anh hôm nay

Đều có một phần đất nước”

Đất Nước không chỉ là cái bên ngoài mà nó còn thấm vào máu thịt của mỗi người. Chính vì thế mỗi chúng ta không phải là cá thể tách biệt mà thừa hưởng ít nhiều những đặc trưng của đất nước, là người góp phần tạo nên đất nước. Chính nhân dân đã tạo nên đất nước, ghi dấu cuộc đời mình lên những ngọn núi, dòng sông. Tác giả không ca ngợi những triều đại lớn, không nhắc đến những anh hùng lưu danh sử sách mà chỉ tập trung nói đến những con người vô danh nhưng lại góp phần làm nên đất nước hôm nay:

“Họ đã sống và chết

Giản dị và bình tâm

Không ai nhớ mặt đặt tên

Nhưng họ đã làm ra Đất Nước”

Cuối cùng câu thơ khép lại đoạn trích như một lời khẳng định đanh thép, một định nghĩa giản dị về Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm:

“Đất Nước này là Đất Nước của nhân dân

Đất Nước của Nhân dân, Đất Nước của ca dao, thần thoại”

Qua đoạn trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm đã cho ta những cảm nhận rất gần gũi và quen thuộc về Đất Nước. Nhờ đó Đất Nước càng trở nên thân thiết nhưng lại vô cùng thiêng liêng đối với mỗi người con Việt Nam đã và đang sống trên mảnh đất của quê hương, của đất nước mình.

Loan Trương

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...